• 12/04/2014 11:49:40 | 39489 lượt xem

Cứu trợ gia đình cựu binh Lê Thường ở Diễn Châu (Nghệ An)

(Dân trí) - Đó là lời tâm sự của người mẹ già gần đất xa trời, với hơn 20 năm qua một mình chăm sóc 3 đứa con ngớ ngẩn, vui buồn...cứ thế ngửa mặt lên trời mà cười nghiêng, cười ngã.

 

Chị Quế luôn ngửa mặt lên trời cười trong vô thức...
Chị Quế luôn ngửa mặt lên trời cười trong vô thức...
 
Đó là hoàn cảnh bị đát của gia đình cựu binh Lê Thường (67 tuổi) và bà Bùi Thị Liệu (66 tuổi) ở xóm 8 xã Diễn Hải, huyện Diễn Châu (Nghệ An). Nơi mà những thế hệ sau này đang phải gánh chịu nỗi đau của chiến tranh do di chứng từ cha ông để lại khiến ai thấy gia cảnh này cũng phải chua chát quặn lòng.

 

Tìm về gia đình ông Thường trong cái lạnh cuối mùa vẫn còn tê tái ở vùng biển Diễn Châu mùa này. Trong ngôi nhà tuềnh toàng nằm sâu hút trong xóm nghèo xơ xác đó. Đập vào mắt chúng tôi là những đứa con của ông bà dù đã luống tuổi nhưng vẫn ngớ ngẫn đến tội nghiệp. Mỗi góc một đứa, mắt trợn nhìn lên trời, miệng há cười to cứ vật vờ trong từng góc nhà đến bờ sân. Còn ngôi nhà cũng ấn tượng không kém khi những mảng tường đã bong tróc nham nhở, lộ hẳn trên đó những vết cào cấu, đó là kết qủa sau những lần lên cơn điên dại của 3 đứa con gây ra.
Chị Quế chân tay teo tóp chỉ ngồi bó gối một chỗ.
Chị Quế chân tay teo tóp chỉ ngồi bó gối một chỗ.

Thấy có khách vào nhà nhưng cả 3 đứa con ông Thường không hay biết, chỉ khi có tiếng bà Liệu từ trong nhà bước ra, những khuôn mặt đờ đẫn, ngây ngô ngước lên nhìn bà rồi tiếng cười khanh khách. Những nụ cười trong vô thức càng khiến ông bà như đau đớn đến tột cùng của cuộc sống trần gian này.

Đôi má hóp, hốc mắt như trũng sâu vì quá mệt mỏi, bà nói mà như khóc, bà Liệu bảo: “Các chú nhìn thì thấy đó, những đứa con mình đứt ruột đẻ ra lại mang bệnh tật thế này. Chúng nó chỉ có lớn mà không có khôn, mọi việc từ ăn uống, tắm rửa, vệ sinh cá nhân đều cái thân già này làm mấy chục năm qua. Đáng nhẽ ra ở tuổi này rồi tôi chỉ việc quây quần bên con cháu nhưng đằng này từ khi lấy chồng chưa giây phút nào tôi được vui vẻ, nghỉ ngơi…”.
Cùng với chị gái mình, Lành cũng không lành lặn, mà cười một cách vô thức.
Cùng với chị gái mình, Lành cũng không lành lặn, mà cười một cách vô thức.

Qua câu chuyện với bà chúng tôi được biết, ông bà có với nhau 7 người con. Năm 1971, người con trai đầu sinh ra khỏe mạnh bình thường. Sinh con không được bao lâu thì ông Thường được bổ sung vào Đại đội 4, Tiểu đoàn 4 - Trung đoàn 3 - Sư đoàn 271 sang chiến đấu ở chiến trường Nam Lào. Những tháng ngày chiến đấu trên đất bạn Lào, với những trận mạc vào sinh ra tử ông cũng quyết cùng với đồng đội đánh cho giặc rút, cùng với đó là chất độc hóa học được quân địch rải xuống khiến cho sức khỏe của ông thời gian này bị giảm sút đi nhanh chóng.

Còn ở quê nhà, bà Liệu vừa chăm sóc con, vừa lo lún vén cho gia đình, tăng gia lao động sản xuất và tham gia tích cực vào việc sữa đường, lấp hố bom mìn tại địa phương.
Cùng với chị gái mình, Lành cũng không lành lặn, mà cười một cách vô thức.
 3 người con của ông bà và đứa cháu cũng bị ảnh hưởng từ bố, người mẹ nên ngớ ngẫn đến tội nghiệp... Giờ tất thảy đều nhờ cậy vào người vợ già. Bất hạnh như bủa vây lấy cả gia đình.

Năm 1973, ông xuất ngũ trở về quê. Chỉ một thời gian ngắn sau, vợ ông mang bầu và sinh hạ cô con gái thứ hai là chị Lê Thị Hiền. Tuy nhiên, ngày Hiền chào đời không được bình thường như lần sinh trước. Con nuôi mãi mà chẳng thấy lớn, chân tay thì co quắp lại, người lại hay bị co giật liên hồi.

Rồi lần lượt năm 1975 và 1977 ông bà sinh thêm hai cô con gái là Lê Thị Lành và Lê Thị Quế. Nhưng oái oăm thay, hai đứa con gái sau cũng có biểu hiện như người chị. Đến lúc này ông bà mới ngờ rằng phải chăng các con bị thế này một phần là do di chứng của chất độc hóa học dioxin đã ngấm vào ông trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Nhìn những đứa con mình sinh ra cứ ngớ ngẩn, liêu xiêu trong ngôi nhà trống hoác đôi vợ chồng như đứt từng khúc ruột.

Sinh thêm được 3 đứa con nữa thì cũng là lúc ông Thường như kiệt sức. Vậy là một tay bà lo liệu cho cả chồng và nuôi 7 đứa con, nhưng vất vả hơn cả vẫn là 3 đứa con bị bệnh tật, không có khả năng sinh hoạt như người bình thường.
Cùng với chị gái mình, Lành cũng không lành lặn, mà cười một cách vô thức.
3 đứa con, đứa cháu của bà Liệu giờ chỉ biết ngồi chơi, cười và nói sảng, có khi trái gió trở trời lại sùi bọt mép...

Những tháng ngày đó có lẽ bà không sao quên được, khi hết chăm sóc con bệnh tật rồi lại đến các con nhỏ dại và người chồng ngày một ốm yếu không làm được việc gì. May nhờ trời cho bà sức khỏe nên việc gì bà cũng làm miễn sao kiếm được cái ăn hằng ngày để nuôi các con lớn khôn.

Rồi 4 đứa con lành lặn cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng và lo cho gia đình riêng. Giờ đây bà lại tận tâm chăm sóc 3 cô con gái ngây dại và người chồng nằm một chỗ đã nhiều năm nay.

“Con Hiền giờ mắt nó nhìn không thấy chi nữa, đi đâu cũng chỉ biết quờ quạng lấy tay làm chừng. Con Lành thì hễ có đám ma, đám cưới ở đâu là nó lại tìm đến xin ăn. Có người biết cho hoàn cảnh gia đình còn đỡ, chứ nhiều người không hiểu khiến tôi khổ sở lắm. Còn con Quế thì chỉ có ngồi một chỗ suốt mấy chục năm nay, những lúc nào di chuyển là dùng tay thay chân để trườn đi”, bà nói như khóc.

Tưởng bất hạnh với gia đình bà đến đó đã lắng, nhưng nào ngờ, cách đây 8 năm, cô chị Lê Thị Hiền trong một lần đi lang thang rồi bị kẻ lạ mặt hiếp dâm khiến cho cái bụng ngày một to lên mà không biết ai là cha của bào thai chị đang mang trong mình. Vượt cạn thành công với một đứa cháu trai và đặt tên là Lê Thông. Tuy nhiên, từ khi chào đời Thông cũng không được lanh lợi như những đứa trẻ bình thường khác, 2 năm học lớp 1 rồi mà vẫn không được lên lớp vì em không tiếp thu được bài.

Cùng với chị gái mình, Lành cũng không lành lặn, mà cười một cách vô thức.
Mấy hôm nay trời trở lạnh nên bệnh tình ông Thường thêm nặng hơn, tấm thân vốn gầy yếu của ông nay như quắt lại chỉ còn thấy đôi mắt sâu hoắm, da bọc xương...
 
Ông Thường vốn ốm yếu lại mang nhiều bệnh như tiểu đường, tim, gan… 
Ông Thường vốn ốm yếu lại mang nhiều bệnh như tiểu đường, tim, gan… 

“Sinh con ra, nó (chị Hiền - PV) cũng không biết chăm sóc hay cho con bú, để con đói khóc ngằn ngặt. Thương cháu nên tôi bồng bế đi xin sữa khắp làng hay những lúc mẹ nó ngồi bên tôi bế cháu sát vào vú mẹ nó cho cháu bú vậy. Nhiều đêm tôi phải thức trắng để chăm sóc đứa cháu tội nghiệp này”, bà Liệu nhớ lại.

Giờ đây khi tuổi đã cao, sức khỏe cũng yếu đi nhiều nhưng bà cũng không được thảnh thơi ngày nào, khi phải một tay vừa lo 3 đứa con suốt như những đứa trẻ ngây dại và lo cho ông, đứa cháu không bố nữa. Mấy chục năm này, ngày nào cũng vậy, bà tự tay tắm rửa, vệ sinh cá nhân cho các con. Đến bữa ăn, bà lại phải tự tay đút cơm cho từng người một, có khi đút được cho người này thì người khác đã trốn đâu đó trong xó nhà hay chạy ra ngoài ngõ, bà lại phải tất tả đi tìm.

Ông Thường vốn ốm yếu lại mang nhiều bệnh như tiểu đường, tim, gan… Mấy hôm nay trời trở lạnh nên bệnh tình ông Thường thêm nặng hơn, tấm thân vốn gầy yếu của ông nay như quắt lại chỉ còn thấy đôi mắt sâu hoắm, da bọc xương, rồi trên chiếc giường cũi mọt, ông rung lên từng cơn khiến chúng tôi cũng cảm thấy xót xa.
Ông Thường vốn ốm yếu lại mang nhiều bệnh như tiểu đường, tim, gan… 
Bà Liệu cùng 3 đứa con và cháu đã vào thế chân tường của cuộc sống này khi một mình bà nai lưng buộc bụng gánh vác cả gia đình.

“Tôi vừa nằm ở bệnh viện nội tiết tỉnh nửa tháng nay mới về nhà được hai hôm. Về cũng không làm được việc gì giúp bà ấy nhưng tôi cũng gắng trông ba đứa con cho bà đi gieo mạ, làm đất chuẩn bị vụ cấy. Khổ thân bà ấy việc gì cũng phải đến tay”, ông Thường bùi ngùi tâm sự về người vợ một mình nai lưng buộc bụng gánh vác cả gia đình khốn khổ này.

Nhìn những đứa con ngồi co ro vì lạnh trước thềm nhà, chốc chốc lại cười hềnh hệch, ngửa mặt lên trời một cách vô thức ông chua chát nói: “Thời chiến tranh bao nhiêu bom đạn oanh tạc đều vượt qua. Vậy mà giờ đây về với thời bình tôi lại thấy bất lực trước số phận của gia đình mình đến vậy. Cứ nghĩ đến các con đang phải gánh chịu bệnh tật, nghĩ đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ra đi trước chúng, tôi lại thấy lòng mình đau nhói”.
Giấy chứng nhận hộ nghèo, khó khăn của gia đình ông Thường. 
Giấy chứng nhận hộ nghèo, khó khăn của gia đình ông Thường. 
 

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 1370: Bà Bùi Thị Liệu, ở xóm 8, xã Diễn Hải, huyện Diễn Châu, Nghệ An.

ĐT chị Nhung (con thứ 5 của gia đình): 0948.587.096

2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.

Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)

Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490

Email:quynhanai@dantri.com.vn

BACK TO TOP